Lời bài hát: Mưa trên phận người

Tác giả: Ngọc Sơn



Ân tình mình từ trong muôn kiếp nên duyên.
Em ra đi nắng giận mưa hờn.
Ta ngu ngơ lóng ngóng chờ ai.
Tình lầm lỡ, người xa người như dòng sông cạn.
Khổ nhau từ khi ly tan, lệ ướt mi từng đêm.
Sóng tình nào về đây xô cuốn em đi.
Mưa thương đau rớt nhẹ qua hồn.
Yêu thương ơi, ta có còn nhau?
Tình còn đó người xa rồi, bên dòng sông cạn, nhớ ai chờ ai trông ai!
Từng thương nhớ goị về!Em nhớ gì không?
Ngày xưa ai nồng thắm, nụ hôn say đắm.
Giờ đã thay ngôi, vì đâu?
Giấc mơ tìm đến, lòng ta mưa gió tả tơi.
Em ơi, mưa buồn...
Mưa trên phận người!
Sóng biển đời cuồng giăng giông bão vô tâm.
Em sa chân giữa dòng bẫy tình.Để một ngày hương phấn tàn phai.
Nụ cười đó giờ héo sầu theo từng dấu buồn!
Có nghe tình ta lao đao, ngày tháng không còn nhau!
Đêm hạ vàng gọi thầm ôi cố nhân ơi.
Ta xa nhau mấy độ thu sầu!

Nghe bơ vơ lạc lối tìm nhau!
Người tình hỡi, hạnh phúc nào bên đời giông cuồng.
Sớt chia niềm đau cho nhau, thầm gom đầy tình thừa.
Ta đứng buồn so, mặc cho mưa tình đau.
Nhìn em chìm khuất.
Từ đó em đi về đâu?
Em đi về đâu.
Dù sao, em đã tặng ta ngọt lời chất chứa yêu thương, chỉ là hư không!


Xem tiếp lời bài hát khác:

Vui lòng bấm g+1 để ủng hộ tinh thần cho admin

Có thể bạn sẽ thích